• 0
    BÀI DỰ THI SỐ 002 TRƯỚC VÀ SAU BỮA CƠM CỦA MẸ LÀ MỘT KHOẢNG TRỐNG
    Gởi bởi : admin 10:33 19-01-2016


    Cách đây gần 3 năm, trong một chiều giáp Tết nguyên đán, cha tôi bị đột quỵ và mất ngay khi còn đang trên đường đi mua báo về đọc. Gia đình tôi sốc nặng trước nỗi đau quá đường đột và tưởng chừng không thể vượt qua. Hàng tháng trời, tôi phải rất cố gắng để thức dậy sau mỗi đêm trằn trọc, cố gắng không run tay khi làm cơm cúng cha mỗi ngày, mỗi tuần và gắng gượng đối diện với sự thật một cách mạnh mẽ nhất có thể, để làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ. Ngoài công việc ở cơ quan, tôi lo hết mọi việc trong nhà, trong đó có rất nhiều việc mà trước đây cha vẫn làm và cả những việc trước đây mẹ vẫn làm… 
    100 ngày qua đi, tôi mới chợt nhận ra mẹ mình sợ trở về nhà vào mỗi chiều, sau một ngày làm việc ở công ty. Mẹ hầu như không ăn tối và ở lại công ty rất muộn. Tôi bắt đầu tìm đủ mọi cách để động viên mẹ về nhà ăn cùng gia đình. Mẹ thích ăn các món bún, miến, phở - tôi nấu hoặc mua về đủ các món đó. Mẹ thích các món cá – tôi mua nhiều loại cá về kho, rán, nấu canh, sốt cà chua… Tôi điện thoại hỏi mẹ vào mỗi trưa hoặc chiều rằng mẹ thích ăn món gì, để tôi làm. Và tôi điện thoại giục mẹ về nhà mỗi ngày, bắt đầu từ 18h30, rồi 19h, rồi 19h30. Con trai tôi cũng gọi điện giục bà ngoại về, vì nghĩ bà khó từ chối được thằng cháu cưng. Rồi mẹ tôi cũng chịu về nhà sớm hơn, nhưng mỗi ngày mẹ lại có những lý do khác nhau để không ăn cơm, thậm chí là không ngồi vào bàn ăn. Thảng hoặc, nể quá, mẹ mới ăn nửa bát cơm hoặc lùa thật nhanh một bát canh. 
    Năm đầu tiên vắng cha đã trôi qua như thế. Tôi quyết định sinh thêm một đứa con. Và chồng tôi quyết định chia sẻ cùng tôi việc nấu nướng mỗi ngày. Một phần nguyên do của quyết định đó là mong mẹ tôi sẽ nể con rể mà nhiệt tình với bữa cơm quây quần duy nhất trong ngày của gia đình. Dần dần, mẹ chịu về nhà ăn tối nhiều hơn, dù mỗi lúc mẹ lại có một kiểu loanh quanh khác nhau, khi thì sẽ chê các món trong mâm cơm và ngồi ăn lạc luộc, khi thì mang theo về lọ mắm chưng thịt để ăn cùng cơm chứ không ăn các món vợ chồng tôi nấu… Thật sự, nhiều lúc cũng thấy ức chế với tình trạng đó ở mẹ, nhưng rồi vợ chồng lại bảo nhau: “Miễn là mẹ về và ăn chút gì vào bụng”. Thi thoảng, vợ chồng tôi lại mời các bác nhà ngoại tới ăn tối, có khi lại rủ nhóm bạn thân của vợ chồng tôi tới khuấy động không khí trong nhà. Thường thì chỉ những bữa có đông người như vậy mới thấy mẹ ăn nhiều hơn và cười nhiều hơn. 
    Giờ đây, bữa cơm của mẹ tôi, ngon miệng không phải vì các món ăn hợp khẩu vị, mà là có những người cùng chia sẻ, tạm khỏa lấp đi khoảng trống quá lớn sau sự ra đi đột ngột của cha tôi…

    Bữa cơm của mẹ's photo.
Đọc thêm
1
Thảo luận chung
  • Tạo Blog
    Xây dựng Blog cá nhân
  • Khám phá và làm quen những người bạn mới
  • Tự động tùy biến những luồn thông tin bất ngờ
  • Đọc và chia sẽ các tin mới và Hot nhất từ trên Mạng. Tham gia đánh giá và thảo luận
  • Đăng nhập Đăng ký
Tiêu Điểm :
Tin mới nhất
1

Đọc nhiều nhất
1

Kính mời quý đọc giả gửi bài cộng tác về noidung@giadinh24h.net
TIÊU ĐIỂM HÔM NAY TRÊN GIADINH24H !
1
Đăng nhập